Những lúc như thế
Anh đều đến đón mình bằng ô tô rồi lại đưa về tận nhà. Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đấy! Giữa hai bọn mình bắt đầy nảy sinh bao lăm rắc rối.
Đến cả ngôi nhà anh đang ở cũng bị người ta lấy mất. Còn mình thì vẫn là cô sinh viên nghèo. Khi anh gặp khó khăn thì phủi nên cứ thế chịu đựng. Bố mẹ anh làm kinh doanh bất động sản.
Có gì đâu mà em phải ngẫm ngợi như thế. Gia đình anh từ giàu có bây chừ đã trở nên trắng tay.
Chăm chút từng li từng tí như thế. Vừa lạnh. Không chỉ thế. Tuy Tình yêu không còn như trước nữa nhưng bấy lâu nay. Thậm chí. Mà cũng không quen khi anh làm như thế. Lo cho bản thân còn chưa xong thì có thể giúp được gì? Mình chỉ có thể đến thăm nom.
Mình đã cảm thấy mình thật sự may mắn vì có được một tình nhân như anh. Thế nhưng mình lại sợ khi nói ra vẻ này. Có lúc. Vừa tủi hờn… Có những hôm đi chơi với nhau. Trách móc cuộc thế.
Mình không hề đòi hỏi ở anh bất cứ điều gì. Ái tình của mình với anh đã bị bao lăm rắc rối.
Rồi cáu gắt. Bao lăm mối làm ăn đều rút. Ban đầu. Mình chỉ muốn kết thúc. Anh cứ đau khổ. Nhưng đến giờ khắc này thì mình thật sự đã rất chán nản. Cáu gắt và quở mắng mình. Anh còn nói muốn chết quách đi cho xong. Ném phụt xuống giường và òa khóc nức nở.
Thế nhưng anh lúc nào cũng rất chiều chuộng và quan tâm đến mình. Rồi còn sợ bị người ngoài bàn tán. Hồi tháng 6 năm mới rồi. Mình đều phải đi xe máy qua nhà đón anh. Anh lại là con trai độc nhất.
Chuyện làm ăn của cha mẹ anh gặp trục trặc do đối tác một dự án lớn lừa nhà anh. Của nả trong nhà đều bị chủ nợ siết. Mình ở nhà một mình. Sợ anh tốn tiền. Nhà mình và anh hoàn toàn đối chọi nhau về hoàn cảnh và gia thế nhưng anh không hề quan trọng chuyện ấy vì anh nói anh yêu con người thật của mình.
Thế nhưng. Mình và anh ấy yêu nhau được hơn 2 năm rồi. Khó khăn đè lên. Cho dù lúc yêu nhau. Tuy mình chỉ là cô sinh viên nghèo tỉnh lẻ. Cùng nhau đi đâu đó. Lo sợ mình đi ở trọ thiếu thốn. Cho “dân chơi” còn một đứa sinh viên tỉnh lẻ như mình không bao giờ dám mơ tới. Nghĩ suy mà tủi hờn phát khóc. Được nhân tình quan tâm. Có nhiều khi. Từ từ giải quyết mọi chuyện và còn làm chỗ dựa ý thức cho bác gái.
Than thở
Rồi chuyện làm ăn bị đổ bể từ đấy. Anh còn mua cả túi sưởi cho mình vì sợ mình mùa đông sẽ bị lạnh. Anh lại không hề có chút ý chí nào.
Mỗi lần đi chơi với nhau. Coi ngó bác gái và động viên anh. Anh luôn đưa mình đến ăn uống ở những nhà hàng rất đắt tiền. Bao lăm tiền nong. Nhưng đúng là. Mình đã từng nghĩ là cho dù những chuyện vật chất tuy rất khổ sở nhưng mình vẫn thay chịu đựng bởi mình tin vào một ngày nào đó.
Mỗi lần đi từ nhà anh về. Nói mình nữ giới không hiểu chuyện… Nếu trước đây. Đã yêu nhau thì đừng quan trọng chuyện vật chất”. Mỗi lần trò chuyện với anh là mỗi lần nghe anh than thân trách phận.
Hủy giao kèo và ôm tiền bỏ trốn. Anh có thể vực dậy lại gia đình như trước. Nhưng một đứa sinh viên nghèo như mình. Mình khuyên ngăn anh thì anh lại nổi xung. Mình còn phải dồn chút đỉnh tiền còm cõi mà ba má gửi lên để trả tiền điện. Mỗi dịp lễ quan trọng.
Mình khuyên anh phải gắng gượng lại. Rồi sinh ra cãi vã… Nhiều lúc. Mẹ anh cũng vì cú shock này mà đổ bệnh nặng. Anh và nhất là mọi người sẽ cho mình là người lợi dụng.
Mình chịu đựng như thế là quá đủ rồi. Anh và mẹ phải dọn về ở tạm trong một khu nhà tập thể. Nhưng nói mãi anh cũng đều cười xòa và bảo rằng : “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà em. Mình cảm thấy rất lo âu cho anh và gia đình anh. Nước cho nhà anh vì lúc đó anh hết tiền. Mình vẫn cụ trợ giúp. Nói nọ nói kia. Mình muốn đi ăn nhưng cũng chẳng dám nói vì bây giờ anh cũng đâu có tiền.
Mình đã từng nghĩ. Giáng sinh mới rồi cũng không ra ngoài. Mỗi lần muốn gặp nhau. Ngay từ lúc anh tỏ tình. Phải nằm viện liên hồi. Thậm chí còn bị đe dọa bởi rất nhiều chủ nợ. Có nhẽ mình là đứa con gái may mắn và hạnh phúc nhất cuộc thế này. Mình không thể cứ sống trong cảnh này mãi được.
Mình tắt điện thoại. Khuyên giải anh vì chữ “nghĩa”. Sức chịu đựng của con người đúng là có giới hạn. Anh cũng đều tặng cho mình những món quà rất đắt tiền.
Mình phải đi một mình. Anh đã mua thêm rất nhiều đồ dùng cho mình. Thật sự là mình đã vậy hết mức có thể. Mình cảm thấy hạnh phúc và sung sướng khôn xiết. Thậm chí năm ngoái. Suốt ngày. Mỗi tối mình đều nhận được những tin nhắn chúc ngủ ngon hay những cuộc điện thoại trò chuyện ngọt ngào thì hiện giờ.
Mình phải làm gì đây?. Từ hồi ấy bọn mình cũng chẳng dám đi chơi với nhau nhiều nữa.
Rồi lại đưa anh về tận nhà. Những quán café sang trọng – những nơi chỉ dành cho con nhà giàu. Anh còn quan tâm đến từng thứ vặt vãnh trong cuộc sống của mình. Tình cảm chẳng có chỗ đứng nữa khi mà mọi chuyện thi nhau đổ xuống đầu như thế. Trước hết là chuyện xe cộ. Quả thực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét