Ông hết sức ý hợp tâm đầu khi nhận thấy rằng cũng giống như hạt gạo, sau khi giã trở thành những viên kim cương, con người phải qua thử thách, tôi luyện mới có thể trở thành con người đích thực
Không chỉ Mạnh mà rất nhiều bệnh nhân khác đều được gặp lại vị bác sĩ tuyệt trần ấy để giới thiệu thêm về Việt Nam cho ông. Với những đóng góp không ngừng của mình, ông đã được Bộ Y tế trao huy chương “Vì sức khỏe nhân dân”.
Người Mỹ hay người Việt Nam có những điểm khác nhau nhưng cũng có rất nhiều điểm giống nhau và con người cần nhìn vào những điểm giống nhau để cùng chung vòng tay xây dựng cuộc sống tốt đẹp. Bởi theo ông, con người có thể giúp đỡ người khác bằng cách này hay cách khác. Ngón chân. Nghe nói vậy, ba má của Mạnh vô cùng mừng rỡ. Bác sĩ Joseph Mark Josen đã cùng những đồng nghiệp của mình tìm cách nối huyết quản từ cổ tay lên tới ngón tay để có thể nuôi sống “ngón tay” mới.
Bác sĩ Joseph về thăm gia đình Mạnh hàng năm, không chỉ để chứng kiến cậu bé lớn lên từng ngày mà còn bởi việc tới chơi, dùng cơm cùng gia đình, được ngồi cạnh người bà đã 80 tuổi của Mạnh, như một phần của gia đình đối với ông là một phần thưởng lớn. Còn nhớ vào một dịp lễ Giáng sinh, có một bệnh nhân mắc bệnh ung thư vú gọi điện tới mong muốn được khám bệnh. Cũng chính nên dự án mà ông mang tới là dự án cộng tác luận bàn.
Đặc biệt ông đã bắt gặp một hình ảnh trong bài thơ của Bác mà ông cảm thấy đây chính là hình ảnh ông muốn gắn liền với dự án của mình: hạt gạo. Và lúc đó, không chỉ những thầy thuốc đến từ Mỹ mà những đồng nghiệp, thầy thuốc Việt Nam cũng sẽ cùng chung tay giúp ông trong công việc đầy ý nghĩa. Sau này ông trở thành một thầy thuốc ngoại khoa, hoàn thành được ước mơ của cha mình, ông cũng luôn tự nhủ mình phải sống với nghề trọn vẹn như cha đã từng làm.
Ngày trước, cha của ông rất muốn trở thành một thầy thuốc ngoại khoa. Ông luôn đeo trên áo một chiếc huy hiệu có hình Bác như một sức mạnh ý thức to lớn trong cuộc sống.
Trái lại bản thân ông và các bác sỹ khác cũng được học thêm nhiều điều ở Việt Nam, về những trường hợp họ rất hiếm khi gặp hay hiểu hơn về giang san con người Việt Nam cũng như tự hào về những việc làm có ý nghĩa.
Trong đó RICE 2 sẽ chú trọng vào việc tìm cách kết liên các trạm y tế tới gần hơn với bệnh viện cấp tỉnh và những bệnh viện lớn hơn bằng cách tham mưu từ xa bằng tin nhắn.
Và thế là ông tới Việt Nam qua một dự án mang tên “Dự án Việt Nam”. RICE trong tiếng Anh có nghĩa là “Hạt gạo”, và cũng là những chữ cái đầu của từ “Reconstructive International Cooperative Exchange” (thảo luận cộng tác quốc tế về tái hiện) Được khai sáng bởi lý tưởng Hồ Chí Minh Chẳng biết tự bao giờ thầy thuốc Joseph đã gom nhóp được một kiến thức đồ sộ về Hồ Chí Minh.
Điều ráo trọi hơn cả là cậu có thể lấy lại tự tin của mình. Ngay từ nhỏ, ông được đi theo cha mình tới thăm nhiều nhà bệnh nhân. Ca mổ để ghép một ngón chân lên bàn tay cho Mạnh kéo dài tới 19 tiếng đồng hồ. Đặc biệt, những gì ông biết về vị lãnh tụ Hồ Chí Minh đã khiến thầy thuốc Joseph hết sức ấn tượng cũng như bái phục.
Dự án RICE ra đời như thế. Kết quả ráo là sau 4 năm, khi bác sĩ Joseph về thăm Mạnh, cậu đã có thể sử dụng bàn tay phải rất hiệu quả, có thể cầm nắm cốc uống nước, viết chữ và làm hầu hết các công việc trong cuộc sống.
Một năm sau, ông lại quay trở lại Việt Nam và đàm luận với thầy thuốc Huệ kế hoạch xây dựng một dự án của riêng mình. Thầy thuốc Joseph Mark Josen. Người bạn đó đã viết cho ông 6 trang hướng dẫn về những việc cần làm và hướng phát triển của dự án.
Khi bắt đầu dự án, ông tìm tới một người bạn của mình, người có 35 năm kinh nghiệm trong các dự án và đãi đằng mong muốn thực hành một dự án về y tế mà mình muốn đeo đuổi. Mỗi lần được biết thêm những thông báo về Người, ông đều cẩn thận ghi lại trong cuốn sổ tay nhỏ của mình. Ông nói rằng chính tư tưởng của Hồ Chí Minh đã khai sáng nhiều điều trong cuộc sống của bản thân mình.
Ông nhận ra rằng Bác Hồ không chỉ là người đại diện cho hòa bình độc lập của giang san Việt Nam mà còn đại diện cho hòa bình độc lập của những người bị áp bức trên toàn thế giới. Tuy không phải bệnh nhân của mình, nhưng hôm đó là ngày trực của ông, ông chợt nghĩ rằng tại sao người mắc bệnh phải tìm tới mình và ông đã trực tiếp tìm đến nhà bệnh nhân.
Không phải cậu sinh ra với bàn tay ấy, mà trong một tai nạn không ngờ, 4 ngón tay trên bàn tay phải của Mạnh đã bị dập nát. Không dừng lại đó, bác sĩ Joseph còn muốn phát triển dự án RICE 2 và RICE 3. Hôm đó người nhà của bệnh nhân khôn xiết xúc động nói với ông rằng lần chung cục một bác sĩ tới nhà khám bệnh là đã cách đây 60 năm rồi.
Để dự án có thể bắt đầu, ông cần đặt cho nó một cái tên. “Gạo đem vào giã bao đau đớn Gạo giã xong rồi trắng tựa bông Sống ở trên đời người cũng vậy Gian nan đoàn luyện mới thành công”. Nói đến cô con gái của mình, mắt ông long lanh hạnh phúc. Cô thừa hưởng sự máu nóng và luôn muốn trợ giúp người khác từ cha của mình và muốn tới Việt Nam dạy tiếng Anh, đào tạo tham mưu, đặc biệt cho phái nữ.
Lúc này bác sĩ Joseph Mark Josen xem xét trường hợp của Mạnh và đưa ra giải pháp phẫu thuật ghép ngón chân thứ 2 lên thành một ngón tay cho cậu bé. Đó cũng khiến cho ông, khi trở thành một bác sĩ ngoại khoa, rất tận tâm với bệnh nhân và yêu thích việc tới thăm hỏi từng bệnh nhân của mình.
Nhưng đối với ông, phần thưởng lớn nhất là những nụ cười và cuộc sống tốt đẹp của những bệnh nhân cần sự giúp đỡ. Giã gạo nhặt xoàn Những người lần trước hết xúc tiếp với Mạnh sẽ không khỏi kinh ngạc vì bàn tay phải đặc biệt của cậu: bàn tay chỉ có 2 ngón tay. Ông cha là một thầy thuốc gia đình. Năm sau, cô con gái của bác sĩ Joseph cũng sẽ tới Việt Nam.
Bàn tay phải chỉ còn 1 ngón, gần như sẽ trở thành vô ích. 10 năm trước, khi thầy thuốc Joseph Mark Josen thực hành một ca giải phẫu ở vùng gần sông Amazon tại Peru, ông đã gặp một ý tá, người đã đến Việt Nam rất nhiều lần.
Mỗi năm ông tới Việt Nam thực hành từ 7 đến 10, thậm chí là 15 ca giải phẫu với nhiều ca xử lý dị tật khó cũng như bàn thảo được nhiều tri thức cho các bác sĩ ở Việt Nam. Đến với Bệnh viện Nhi trung ương, ông đã gặp thầy thuốc Võ Kim Huệ, người sau này trở nên một người bạn thân thiết cũng như sát cánh cùng ông trong các dự án của riêng mình.
Lúc ấy, có người mách rằng ở Bệnh viện Nhi Trung ương Hà Nội đang có chuyên gia nước ngoài nhận giải phẫu miễn phí các dị tật cho trẻ em, hai anh chị lập tức lên đường và mong tìm chút ngó phong thanh cho con trai mình.
Cha mẹ cậu không chỉ đau xót vì tai nạn xảy ra với cậu con trai mà hết sức lo lắng cho mai sau còn rất dài của cậu. Bàn tay đặc biệt ấy gắn liền với Mạnh từ 4 năm nay. Thế nhưng không chỉ có vậy, nếu để ý kỹ người ta sẽ thấy ngoài ngón tay cái, ngón tay còn lại của Mạnh lại trông giống như một. RICE 3 mang nhiều ý nghĩa về văn hóa bằng cách làm nhịp cầu nối cho các thầy thuốc Mỹ tìm hiểu về văn hóa Việt Nam, tư tưởng Hồ Chí Minh.
Nhưng bàn tay có 2 ngón sẽ làm được rất nhiều việc trong cuộc sống. Cũng chính nên chi, ông đã đưa tới Việt Nam những thầy thuốc giỏi nhất để có thể thảo luận những kinh nghiệm, kỹ thuật trong giải phẫu chỉnh hình.
Bác sĩ Joseph đã tìm hiểu về văn hóa Việt Nam để tìm ra một cái tên thật ý nghĩa. Nhưng tiên sư nghèo nên không đủ tiền học lên, ưng ý việc trở nên một thầy thuốc gia đình. Bác sĩ Joseph cũng nhận được rất nhiều ảnh hưởng của cha mình. Người y tá này nói với ông rằng hãy đến Việt Nam một lần bởi ông sẽ rất hợp với nơi này.
Ông cũng muốn nhân rộng dự án của mình tới các nước khác. Ông muốn rằng không chỉ là việc mình giải phẫu ghép tai hay chỉnh hộp sọ cho một đứa trẻ mà còn muốn rằng khi ông không ở Việt Nam, những người đồng nghiệp Việt Nam có thể tự tay mình thực hành những trường hợp tương tự.
Ông muốn không chỉ thực hiện phẫu thuật cho các trẻ thơ bị dị tật mà còn muốn thảo luận truyền dạy những kỹ năng giải phẫu tiên tiến cho các bác sĩ ở nơi đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét