Ngu sao nói ra cho vợ lên nước?
Phụ nữ đẹp nhất lúc ngồi gọt khoai. Khi tới nhà chơi những ngày đầu, được mời cơm chẳng hạn, bữa ăn thật ngon không phải do cô bồ trẻ đẹp xinh tươi, mà do bà mẹ vợ nấu.
Chị ta ngồi, dáng vẻ mềm mại, không căng thẳng bức xúc hay ngổn ngang nghĩ suy gì. Mà từ khi quyết định lấy nhau, tôi chọn cô vì những đức tính cơ bản, theo thời kì chúng càng khẳng định, càng không mất đi. Đẹp như một hình ảnh thiền”.
Cuộc sống hiện đại bây giờ phụ nữ tiến lên, kém cạnh gì ai. Ông ta nói, nhiều anh chàng ngoại quốc lấy vợ Việt Nam, nhiều khi ấn tượng mạnh mẽ lại đến từ… bà mẹ vợ.
Ai thế nào không biết, chứ tôi thì yêu cô ấy đâu phải vì cô ấy “tiến bộ” theo tôi. Chẳng có mấy đứa con xót xa thấy ba má hy sinh thế, mà chỉ ca ngợi hết lời vì cha mẹ đã sống cho con chứ chẳng bao giờ hưởng thụ cho mình. Vậy nên anh chồng Tây bỗng dưng rơi vào cái nếp nhà như vậy, kinh ngạc quá, sửng sốt vì cái đẹp cổ xưa vẫn còn nơi đây.
Nghĩa là tôi yêu những giá trị cũ, có từ xưa, căn bản, chứ không phải những thứ đương đại cô có sau này.
Người già Việt Nam khổ quen, chưa biết sướng, vẫn cứ phải hy sinh tiếp nữa. Bà xã cầm tờ báo, mục hôn nhân gia đình (báo nào cũng phải có món này, bây chừ mở mang ra thành mục kiểu lối sống này nọ, để lôi cuốn những người hay đọc các tùng san son phấn - phần lớn là phụ nữ tuổi 30-40, họ bảo phân khúc thị trường gì gì đó) và nói với tôi: “Nếu có ai ca tụng vẻ đẹp của nữ giới truyền thống vun vén gia đình, thì sẽ bị “ném đá” kiểu: Đừng có lấy lý lẽ cũ kỹ để giam hãm nữ giới trong xó bếp.
Nghĩ thế, nhưng tôi không nói gì. Phải được phóng thích. Làm mướn việc của mình. Chị ta cầm dao, khẽ đưa theo vòng tròn của củ khoai, dao đi đến đâu, một “sợi dây” màu nâu vỏ dài thêm rủ xuống và để lộ ra một màu vàng mơ bá của củ khoai.
Làm gì có cảnh đó ở các nước văn minh, vì họ đã giải phóng cho… người già. Nhiều anh chồng còn… bàng hoàng hơn nữa khi vợ chồng có con nhỏ, về bên nước ngoài sống, có bà mẹ vợ sang chăm con giúp.
Vậy mà ông giáo sư nghiên cứu người Mỹ sang đây làm việc, chơi thân với đứa bạn của em lại nói: “Không gì đẹp hơn khi người phụ nữ trong thể yên bình, thảnh thơi. Cái đó chỉ là giá trị thêm vào, như chất dinh dưỡng tẩm bổ thêm cho cái cỗi rễ bền vững. Cô ấy trả lời bằng một câu hỏi: “Thế anh yêu em vì cái gì mà sống với nhau đến hiện nay?”. Rất lành nghề và khéo.
Vào bữa, bà ấy không nói thao thao, chỉ lặng lẽ tiếp thêm thức ăn, trân trọng mọi người, coi ngó từng chiếc muỗng, ly nước, vô ra rất hợp lý. “Thế theo em, cô gái gọt khoai… làm các chàng Tây mong ước, năng cô gái năng động ai đẹp hơn nào? Cứ phải đương đại chạy theo anh chồng để anh ấy khỏi ngoại tình - như bài báo em đọc đó, ai đúng ai sai?” - Tôi vặn lại.
Họ ca tụng và yêu cha mẹ thành thử, chứ ít ai nghĩ làm sao cho ba má… được sướng, nhất là họ lại phải hy sinh cho ba má thì… nước mắt chảy ngược à, đâu lại “trái quy luật” thế.
Bà dậy sớm thức khuya lặng lẽ, chăm cháu rất kỹ, trân trọng chàng rể, sợ con cái. Nhiều anh phải qua một quá trình sống, khắc, nếm đòn của cô vợ trẻ, ly dị, mất hết cửa nhà, tài sản vì cô vợ gớm ghê, cô vợ đẹp, nói cười thơn thớt mà ác độc bên trong, lúc đó mới hiểu thế nào là… gái Việt”.
Một lý giải thường nghe là: Ông bà… thích làm thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét