- Vậy cô ấy có hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật không? - Không có gì liên hệ cả, cô ấy làm nội trợ
Tôi chưa bao giờ vui đến thế. Nhưng tôi cũng tin không có sự hy sinh thì khó có được gì. Bố mẹ phải có trách nhiệm thương yêu, chăm lo cho con cái, thế thôi. Hơn nữa, tôi không tin vào câu “con là nợ, vợ là oan gia”. Lúc trước dễ vỡ vì thiếu kinh nghiệm, hai đứa nóng giận là cãi nhau.
Sự từng trải giúp cho hạnh phúc gia đình khó bị tan vỡ hơn. Tôi đang ôm một vài bài hát cho các bé thiếu nhi. Mọi người hãy cứ tin thế cục vẫn còn nhiều điều ngạc nhiên. - Anh quen cô ấy được bao lâu trước khi tiến tới hôn nhân? - Ba năm. Như vậy có phải mình khoe ra mình ngượng không? Nhạc sĩ Đức Huy và con trai thứ tư. Nhạc sĩ Đức Huy.
Tôi mong một ngày nào đó, chúng đủ hiểu biết để cảm thông. Thành ra, tôi dành cho đứa con này rất nhiều thời gian. Ừ thì cô ấy trẻ, nhưng tôi chưa bao giờ dụng ý đặt giới hạn tuổi tác cho các mối quan hệ, mọi thứ cứ tự nhiên đến thôi.
Tôi vẫn còn muốn học, vẫn còn có nhiều câu hỏi, còn những nơi muốn đi thăm, còn những câu chuyện muốn được nghe, nhiều cảnh tôi muốn chụp, nhiều món ăn tôi muốn nấu. - Nhưng để giữ giàng và duy trì hạnh phúc này, chắc đâu chỉ trông vào sự nhẫn của cô ấy? - cố nhiên, hạnh phúc gia đình cũng tùy, người vợ hiền mà người chồng không ngoan cũng không xong đâu.
Thậm chí cô ấy rất ủng hộ tôi thẳng băng giao thông với gia đình cũ. Có thể với 3 đứa bé trước cuộc sống ở Mỹ rất khác, mình chẳng thể bên cạnh con suốt 24 giờ mỗi ngày được nên dẫn đến nhiều thiếu sót. Theo Mốt & Cuộc sống. Hai vợ chồng tôi đọc nhiều sách mới về cách dạy con, tự tay săn sóc nó mỗi ngày. - Ơ, tại sao phải nói, tại sao lại phải khai hết những việc mình làm? Tôi nghĩ trên đời này có hai loại người, một là những người chỉ muốn vớ những người khác biết về mình.
Đó là điểm tôi rất quý ở cô ấy. Từ ngày có con, cô ấy lại ham tìm hiểu thông báo để coi ngó con tốt nhất. Không phải cô ấy tốt hơn bít tất những người trước đây tôi quen nhưng cô ấy làm cho tôi trở nên một người tốt hơn, biết làm việc hăng say hơn, yêu đời hơn, biết chăm lo cho chính mình và những người xung quanh
Tôi nói gì không đúng, cô ấy sẽ nhịn, chừng 2-3 ngày sau có dịp cô ấy mới nói cái sai cho tôi biết. - Cô ấy trẻ, nhưng là bao lăm tuổi? - 22 tuổi. Khối thứ dòm thẳng, tự nhiên dòm nghiêng hơi méo. - Cô ấy yêu anh nên không đoái hoài chuyện tuổi tác, quá vãng nhưng gia đình cô ấy không sợ con gái thiệt thòi sao? - Theo chị thiệt thòi cái gì? Tôi có những cái mà tôi nghĩ có thể nuôi sống gia đình nhiều năm về sau.
- Vậy mà anh kín tiếng ghê. - Tôi biết anh vẫn liền tù tù giao thông, chăm lo cho ba người con đang ở Mỹ. Nếu hoàn cảnh cho mình vươn lên, trên trán tôi đâu có xăm chữ “ngu” để chối từ sung sướng. Hơn nữa, con người thường chủ quan lắm, cứ nghĩ mình là nhất nhưng biết đâu người khác còn gấp trăm gấp ngàn lần hơn mà người ta chẳng thèm nói đó thôi.
Tôi chỉ mong mình đừng để vuột mất những điều đang có trong tay. Tôi không giống bất cứ người nào khác ở lứa tuổi của mình đâu.
Con trai của Đức Huy và người vợ trẻ 22 tuổi. Cô ấy có thấy khó chịu vì chuyện này không? - Vợ tôi rất kiệm lời, nói rất ít. Trước đây bạn bè tôi vẫn nói, có con lúc đã có tuổi rồi vui lắm, tôi không tin.
Dù rất trẻ nhưng vợ tôi chín chắn, còn tôi có tuổi nhưng vẫn như một đứa bé con.
Trong tôi như có ngọn lửa không vặn xuống được - Từng thành hôn, có 3 đứa con, ở tuổi này khi biết cô ấy mang thai anh có cảm thấy. Trước mắt cứ nhà thuê. Hãnh diện, hạnh phúc, cảm thấy mình là người may mắn nhất.
Nhưng khi bế Vinh Sơn trên tay, cảm giác tôi lại khác hẳn. Trước khi có Vinh Sơn, nghe đến chuyện có một đứa bé nữa, phải thức đêm thức hôm nghe tiếng khóc tôi sợ lắm. Cô ấy nói: “Nếu con anh mà anh không thương, nay mai con chúng mình anh cũng không thương”. Tôi không bằng lòng chuyện đến tuổi này là hết làm ăn gì được.
Theo tôi con là của quý trời cho và vợ đúng nghĩa của người vợ cũng vậy. Với cô ấy, chuyện gì đã qua là qua, không cần phải nói nhiều.
Còn cái gì của mình sẽ là của mình
- Còn ba đứa con của anh, chúng phản ứng thế nào khi anh có gia đình mới? - Lẫn lộn rất nhiều cảm xúc. Nhiệt huyết trong tương lai của tôi là sẽ không để bản thân già thêm, nếu không nói là sẽ làm mình trẻ lại. - Anh có ấp ôm một ca khúc nào để tặng cho cậu con trai thứ 4 này không? - Tôi không viết riêng cho con trai tôi đâu, tôi viết cho vớ người con trai.
Người tôi cứ như có ngọn lửa phừng phừng, không vặn xuống được. Cô ấy cũng giống tôi ở nhiều điểm, từ sự hiểu biết, cách sống, cách ứng xử. Tuy nhiên, mình phải canh cho kỹ không thôi bọn nó trộm (cười).
Cũng vứt hết để được bên con. Con cái có yêu lại mình, có trả nghĩa, có đối tốt với mình không lại là chuyện khác. "Vợ tôi lãng nhân mới theo tôi được". Vinh Sơn mới 6 tháng tuổi nhưng tôi đã tập cho bé song ngữ. Chỉ cần một nụ cười của nó là chẳng còn gì mỏi mệt. Phải may mắn một cách đặc biệt tôi mới có được thêm đứa con này.
Hai là những người không muốn ai biết về mình. Lãng tử mới theo tôi được chứ. Tôi 65 tuổi và tôi nghĩ mình chỉ mới bắt đầu. Nhà thuê mà hạnh phúc cũng đâu kém gì nhà mua. Hiện nay chúng đã lớn (22 tuổi, 17 tuổi và 15 tuổi). Với tôi, người đàn bà yêu con là một người đàn bà tốt. Đuối? - Chị biết đó, tôi đã có ba đứa con. Những gì không tự nhiên là tôi bỏ liền, vứt liền. - Anh không lo sẽ bị đàm tiếu là trâu già gặm cỏ non sao? Chưa kể có vợ trẻ lại mất công giữ? - Nếu lo, cái gì chả phải lo.
Tôi cũng không cho vấn đề đó là quan yếu
Tôi đang lo thủ tục để thường trú. Tuy nhiên, để quên bản thân mình là ai, để trở nên người khác mà sướng không có tên tôi. Tôi nghĩ, chừng 15-20 năm nữa, hai cha con chúng tôi có thể song ca với nhau.
Tôi sẽ không để sự thiếu sót này tiếp tục lặp lại. Biết yêu những điều giản dị của cuộc sống, chấp thuận với cái mình có, không thích những chỗ đông người, thích ở nhà hơn đi ra ngoài.
Tôi thì ngoan, rất ngoan - Anh từng nói chưa chắc mình sẽ ở lại Việt Nam, bây chừ điều này có lẽ đã thay đổi? - hiện giờ tôi có thể kiên cố rằng đây là nơi tôi dừng chân.
- Cô ấy cũng sẽ vui vẻ theo anh ở nhà thuê chứ? - Vợ tôi cũng nghệ sĩ và lãng nhân lắm.
Tôi như một người mới. Lúc đó có thể hát những ca khúc do con viết tặng bố thì ôi, tôi chết vì sướng. - Có vẻ như anh vẫn tin vào“một túp lều tranh hai trái tim vàng”? - Tôi tin. Với một lòng hàm ơn sâu sắc, tôi cảm nhận và đón nhận những ơn lành mà thế cuộc ban cho mình. Tôi nghĩ rằng, giữa tôi và cô ấy không có sự cọc cạch.
Chính cô ấy còn nhắc nhở tôi phải lo cho tròn nghĩa vụ với ba đứa con ở Mỹ. Khi cô ấy có bầu tôi cũng hơi lo vì nhiều người nói “lớn tuổi rồi sao còn có con”.
Nhất là khi có một đứa con nhỏ, dù cho tiền rừng bạc bể, nhà lầu xe hơi. Còn hiện cô ấy rất nhẫn. Là một cô gái trẻ mà có những tính cách như vậy thì hiếm lắm.
Vợ tôi trẻ nhưng chín chắn - Điều gì ở cô ấy khiến anh quyết định thành thân sau ngần ấy năm sống một mình? - Cô ấy giản dị lắm. Thỉnh thoảng cũng chẳng cần làm thế, vì một lúc sau tôi tự thấy mình có lỗi và đi xin lỗi.
30 năm trước tôi viết “Tôi yêu những gì đến tự nhiên” tôi không ngờ triết lý đó lại bó tôi đến vậy. Giờ tôi mới hiểu, tại sao có những ông giám đốc điều hành chấp nhận bỏ hết để về nhà với con.
- Cuộc hôn nhân này có gì khác với cuộc hôn nhân anh từng trải qua? - Cái hay của cuộc tình này, của gia đình này là tôi ở Việt Nam và có nhiều thời gian.
- Thế còn nhà cửa thì sao? - Tính sau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét