Hoài. Đầu tiên tôi bắt nhân tình với sếp cũ, được một thời kì sếp chuyển công tác, sếp mới về tôi lại tìm cách gần gụi. Phần vì ích kỷ cá nhân, phần vì tức chồng, tôi mù quáng lao vào các cuộc tình vụng, gây đảo lộn hạnh phúc của nhiều gia đình. Nói vậy mọi người lại hỏi làm cơ quan quốc gia sao không bị đuổi việc? Là vì gia đình tôi có mối quan hệ nên mọi việc chồng làm vẫn được cơ quan “chiếu cố”. Trớ trêu thay gia đình ngày càng có nhiều chuyện không lành gây ảnh hưởng đến hạnh phúc, chồng mải chơi, không vì trai gái, cờ bạc mà là nghiện hút.
Tôi lao vào yêu họ như con thiêu thân, con tôi để cho bà ngoại trông nom, học hành của con tôi cũng chẳng quan tâm nên kết quả kém. Tôi và anh kết hôn hơn chục năm, có với nhau một trai, một gái, hai vợ chồng công ăn việc làm ổn định trong cơ quan quốc gia. Gia đình hai bên bảo ban nhiều lần nhưng anh không tự được, vẫn lén lút tiêm chích.
Tôi ăn diện, hở hang hơn để gây lộn chú ý, sếp cũng tỏ ra nghiêm khắc, không có tính trăng gió nhưng vì tôi tấn công như vậy nên dần dà qua các cuộc chuyện trò bằng email và cử chỉ hành động của mình, sếp đã mềm lòng.
Điều tiếng về tôi trong cơ quan, hàng xóm mọi người đều biết cả nhưng họ chỉ xì xèo chỗ nọ chỗ kia mà chẳng ai thật lòng tâm tư, san sẻ để tôi sớm nhận ra những sai lầm.
Đáng đúng ra trong gia đình như vậy tôi là người mẹ phải biết hy sinh, gồng mình lên vì hai đứa con còn nhỏ để bảo ban chúng nên người, phải làm gương cho các con học tập, để sau này trở nên con ngoan trò giỏi, vậy mà tôi lại không nghĩ như thế.
Cái gì đến sẽ đến, rồi cũng chỉ được thời kì không lâu sếp bắt đầu tránh tiếp xúc với tôi, các cuộc hẹn hò không còn nữa. Tôi tranh thủ mọi lúc để được gần bồ, để được yêu chiều, bù đắp những gì chồng không mang lại. Tôi cảm thấy những việc làm của mình không xứng đáng làm một người vợ, người mẹ trong gia đình và thật điếm nhục.
Tôi thấy hối hết sức, mặc dù nhìn nhận lại cũng muộn nhưng muốn viết lên tâm tình này để những ai đã và đang có ý tưởng cặp bồ hãy mong lại, đừng tự đẩy mình vào ngõ cụt, phải biết trân trọng những gì mình đang có, biết hy sinh bản thân để chăm nom gia đình, con cái mình trưởng thành, đó là điều hạnh phúc nhất.
Tôi nhiều lần khuyên không được, thậm chí còn ly thân nhưng anh vẫn chứng nào tật ấy. Sau vài lần cặp bồ tôi mới bõ bèn đàn ông chỉ lợi dụng những người dễ dãi như tôi để thử cảm giác lạ, giải quyết nhu cầu sinh lý, những lời nói ngon ngọt chỉ là viển vông, hão huyền.
Chồng biết nhưng không cản ngăn được, tôi điếm với cả sếp mình, và những người làm ăn bên ngoài. Xin nói thêm tôi không có gì nổi bật, nhan sắc cũng thông thường nếu không nói là xấu. Gia đình nội ngoại tuy không phong túc nhưng kinh tế tạm ổn, vợ chồng cứ vậy làm ăn, thậm chí ba má còn trợ giúp gia đình tôi nhiều thứ cả vật chất lẫn tinh thần.
Tôi biết những việc mình làm có lỗi với chồng con rất lớn, có lỗi với những bà vợ mà tôi đã cặp bồ với chồng họ, thế mà suy nghĩ đó không thắng nổi những hành động của bản thân. Tôi cảm thấy thoả mãn và thật hạnh phúc, gia đình như vậy là niềm hạnh phúc, ao ước của nhiều người. Những món quà họ tặng cũng chẳng có ý nghĩa gì bởi họ bỏ đồng tiền để tặng những thứ đó, chung cục chỉ cần đạt được mong muốn chứ chẳng phải yêu gì tôi.
Có lúc tôi suy nghĩ hay sếp thử vậy để xem tôi phản ứng thế nào, hoặc sếp thấy tôi như vậy mà cảm thấy ghê sợ, coi thường, khinh bỉ mà sếp lặng lẽ tháo lui? Tôi biết vậy nên cũng không níu kéo, lại cặp với một đối tác bên ngoài, lúc đầu được anh yêu chiều, mua nhiều quà có giá trị tặng, rồi lại chỉ được thời gian, tình cảm giữa chúng tôi phai dần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét