Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Lại chuyện "comment".

Một lần nữa, phải khẳng định lại là chuyện phản hồi đối với một cuốn sách, thậm chí là những nghi vấn đặt ra đối với tác phẩm là một mô tả "được sống" của tác phẩm.

Không tài trợ, không sẵn tiền giắt túi! Cô gái trẻ này bị bạn đọc, cộng đồng mạng đặt nghi vấn về việc xin visa, kinh phí, tìm việc… Điều đáng nói ở đây không phải là bên nào đúng bên nào sai, mà là ở cách chúng ta "comment" về nhau, ở cách tiếp cận sự thực, để thấu hiểu lẫn nhau.

Nhìn rộng ra một số cuộc thảo luận, bình luận trong đời sống văn chương nghệ thuật gần đây thì thấy rõ điều đó. Nó còn cho thấy quyền của bạn đọc khi không phải cứ cho gì xem nấy, nói gì nghe nấy, nhất là trong một thế giới cởi mở, hội nhập như giờ.

Nhưng, cũng lại rất rõ ràng là không khí tranh cãi vẫn nhuốm màu sắc cũ: Ít phản hồi, bình luận có thuộc tính xây dựng, có chứng cớ cụ thể mà phần lớn là những lời lẽ khá nặng nề, quy chụp.

Chúng ta tin nhau cũng có tức thị chúng ta đặt trọng trách lên vai nhau. Nên chi nên "áp suất" cuộc tranh biện cứ tăng lên mà thời cơ hiểu nhau thì mất hút. Tuy nhiên, đáng tiếc là quyền ấy đang được thực thi không được lành mạnh lắm.

Rõ ràng đây chả phải là cuốn sách trước hết vấp phải sự phản hồi của độc giả. Thông điệp (có thể không hề cố ý) mà họ gửi tới còn là cách xử sự có văn hóa. Đó là "comment" bênh vực tác giả? Với người viết, đó có thể chỉ là một ý. Với người trẻ, lòng tin có khi mang ý nghĩa cải hối hơn là một lời vạch tội. Chuyện là Huyền Chíp, một cô gái trẻ lừng danh nhanh chóng với hành trình đi tới hàng chục nhà nước bằng những vậy cá nhân chủ nghĩa và qua kết nối bạn bè trên mạng.

Làm được điều đó trong đời sống đương đại không phải là chuyện dễ dàng!. Lại nhớ đến bàn thảo của GS-TS Nguyễn Lân Dũng và TS Nguyễn Hoàng Ánh tại buổi ra mắt sách của Huyền Chíp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét