Lại có trường hợp làm báo kiểu salon, dựa trên những dữ liệu thu thập được từ internet hay "nghe lóm" ở đâu đó rồi ngồi một chỗ tự chế biến, phóng tác.
Sự thật và cái tâm của người làm nghề là như vậy. Và những vấn đề bất cập trong lĩnh vực thông tin cũng như sự dễ dãi của người làm báo như đã nêu ở trên đối với từng vấn đề, sự việc cụ thể đều có thể dễ dàng nhận ra. Đáng lo hơn, có thời khắc, những bài báo như vậy đã phủ một màu xám lên dư luận từng lớp khi mà nhìn đâu cũng thấy mặt trái cùng những tiêu cực… Hà Nội luôn là địa bàn nóng cho các hoạt động báo chí khi từng vấn đề, sự việc phải gánh chịu áp lực hơn các tỉnh, thành thị trong cả nước bởi với vị thế là Thủ đô, cả nước đặt niềm tin và sự kỳ vọng rất lớn vào công cuộc phát triển kinh tế - xã hội, xây dựng, quản lý thành phố, cùng với những nhu cầu, đòi hỏi cao và khắt khe.
Đặc biệt, trong cách thức tổ chức, nhiều thông tin được "quẳng" lên mặt báo theo kiểu lấy được, hoặc lập luận phiến diện, một chiều, thiếu khách quan, thiếu tính xây dựng, mặc cho độc giả lò dò, lần mò để tìm hiểu đúng và đầy đủ thực chất của sự việc, hiện tượng.
Nhưng sức mạnh đó chỉ thực thụ phát huy hiệu quả khi được phối hợp với cái tâm trong sáng của người làm báo tạo ra những góc nhìn hăng hái, mang tính xây dựng với xuất phát điểm là lợi. V. Có như vậy, các cơ quan thông tấn báo chí và người làm báo mới có thể tiền phong trong công tác tư tưởng, song song đóng góp vai trò tích cực vào việc phản biện tầng lớp, giải quyết có hiệu quả những vấn đề bức xúc của Thủ đô và giang san trong tuổi hiện giờ.
Đó là nguyên tố cần và đủ để người làm nghề báo xa rời thái độ vô cảm và đánh mất tính nhân văn của báo chí. Do đó, không có gì là lạ khi Hà Nội là "mảnh đất" đa dạng cho các đề tài báo chí.
Rồi cả chuyện lấy danh làm nghề để xin xỏ chỗ này, dọa nạt chỗ kia cho những mục đích không tinh khiết. Cục bộ, tư lợi… và cả sự tranh thủ để "đánh bóng" bản thân. Hoặc có những kiểu "mượn" báo chí làm thuê cụ để sàm người này, tâng bốc người kia, đưa thông báo méo mó, một chiều, thao túng thông báo vì lợi. Điều đó cũng tạo nên những sức ép mới cho các cơ quan thông tấn báo chí và người làm nghề cùng với những đề nghị, đòi hỏi cao về lương tâm và trách nhiệm.
Trong cơn lốc thị trường, sự cạnh tranh trên lĩnh vực thông tin càng ngày càng diễn ra khốc liệt, một vấn đề đã được nêu tại nhiều hội thảo, tọa đàm, đó là sự dễ dãi của một số người làm báo hiện giờ. Của Nhà nước, người dân, của doanh nghiệp và các tổ chức, cơ quan, đơn vị… Trong đó, nền tảng xử lý các vấn đề là căn cứ theo các quy định của pháp luật.
Chung của cộng đồng, của sơn hà. Thậm chí, do không giám định nên có những thông báo… quá cũ, có trường hợp còn "tiếp cận" được cả với đứa ở thế giới bên kia để "bàn luận, tâm tư, phỏng vấn". Việc giải quyết từng vấn đề đều phải được đặt trong một tổng thể, cân đối, hài hòa các lợi. Không chỉ là việc sai chính tả, viết hoa, phiên âm, câu chữ không chuẩn… có những người làm nghề sản sinh ra những "đứa con tinh thần" ưng chuẩn cách thức lợi dụng, "rút ruột" thông báo của đồng nghiệp rồi xào xáo, "copy - paste" (cắt - dán).
I. Lênin từng cho rằng: "Sự thật là sức mạnh của báo chí". Vậy nên hiện thực cuộc sống đòi hỏi người làm báo chẳng thể cầu mong, đánh giá sự việc bằng tư duy chủ quan, cảm tính. Ở vào thời đoạn bùng nổ thông báo trong thế giới hội nhập, quá trình phát triển kinh tế - từng lớp diễn ra mạnh mẽ tại Thủ đô và cả nước đã cho người làm báo chất liệu thực tại cuộc sống với hàng loạt vấn đề cần thiết được đặt ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét