Có thể 24 giờ trước anh ấy nói yêu tôi, nhưng bây chừ anh ấy rời xa tôi
Có lúc tôi muốn điên cuồng lên mà níu anh ấy trở lại, hỏi rõ anh ấy lý do vì sao, nhưng tôi cảm thấy chuyện đấy không còn quan trọng nữa. Đối với tình cảm đó, tôi vẫn giữ trong tim mình một cách thực lòng nhất.
Đó là khi mỗi ngày anh ấy đều gọi điện đều đặn, nhắn đều đặn, căn dặn đều đặn rồi chợt im bặt. Tôi đã im lặng để anh ấy cảm thấy bình thản với cuộc tình này. Tôi cũng hèn nào anh ấy, vì xót thương ngay từ lúc đầu đã không cần lý do rồi….
Cứ mỗi sáng tỉnh mắt là vớ lấy cái điện thoại nhắn nhe ngay cho anh ấy ngay, hay trước khi ngủ thì nhất thiết phải đợi anh ấy ngủ trước, rồi an tâm, chúc anh ấy ngủ ngon. Chúng tôi không ở gần nhau, nên mỗi khi hờn giận, anh ấy chỉ lặng im, còn tôi lại viết những tin nhắn dài ngoằng.
Hằng ngày ghé qua Facebook anh ấy đôi lần, nhìn cuộc sống của anh ấy trôi, vui vẻ, bình an, thế là đủ. Tôi thương một người. Thế nhưng khi bắt đầu biết thương anh ấy, anh ấy lại lặng lẽ rời xa tôi, chẳng nói điều gì. Anh ấy là người đến với tôi khi tôi tưởng nghe đâu mình không biết yêu, không biết nhớ ai. Tình cảm không phải là thứ muốn giữ là sở hữu mãi được một người.
Vì anh ấy đã từng tổn thương, nên tôi rất sợ làm anh ấy buồn. Anh ấy cũng nói thương tôi, nói yêu tôi, nhưng thỉnh thoảng, lại làm tôi tưởng tôi và anh ấy như người dưng.
Tôi tin rằng chỉ cần tôi hết dạ thương anh ấy, rồi khi chia xa, sẽ chẳng có điều gì là hối hận cả. Có những cuộc chia xa chẳng cần lý do gì. Tôi nghĩ, lần nào anh ấy cũng thật lòng. Có lẽ với tình, thứ đáng sợ nhất là im lặng, sự im lặng khiến tôi bứt rứt, như muốn nổ tung. Rồi sẽ đến lúc xung khắc trái tim tôi cũng lành lẽ, như chưa từng có sự thương tổn nào cả.
Anh ấy cho tôi cười, cho tôi khóc, cho tôi nhớ nhung, cho tôi hờn giận. Tôi không thích kiểu con gái yêu vẩn vơ, yêu cho có, yêu chỉ để có nhân tình. Tôi không hỏi, cũng không tra hỏi, không trách móc hay oán giận gì cả. Tôi sợ anh ấy xa tôi, như thể một đứa trẻ không muốn xa người nhà của mình vậy. Chỉ là người ta đi cùng nhau được một đoạn đường, rồi cùng tự khắc phân ly. Mà cái sự im bặt đó, tôi rất sợ và khó chịu.
Buồn thì khóc, vui thì cười, yêu đương đâu gượng ép được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét