Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Dẫn đầu Người “giữ chân” trong tình yêu.

Aanh cũng chưa từng có hành động, cử chỉ nào giống như hai người thương nhau cả

Người “giữ chân” trong tình yêu

Năm em 11 tuổi, do trèo cây hái quả, tôi đã bị trượt chân, vùng kín bị va mạnh vào một cành cụt, tôi rất đau và chảy máu.

Anh chỉ nhận lỗi là đã nặng lời với tôi chứ không thấy mình sai vì đã nghi và không coi trọng tôi. Tôi đã nói rằng điều ngờ là sự thực, tôi không còn trong trắng nữa. Khi cô ấy nói thẳng là không thích anh và không gặp anh thì đang đêm, trời mưa to gió lạnh, M đã dầm mưa suốt đêm ngoài cổng để đòi gặp cô ấy cho bằng được.

Tôi thấy mình bị thương tổn, bị xúc phạm ghê gớm. Khi tôi còn chưa tìm lại được sự rung động với M thì một người bạn của anh đã chen ngang. Thế là anh ta điên cuồng, bực tức. Anh bảo thời gian trôi qua và với những gì anh biết về tôi, thì anh tin tôi không làm chuyện đó. Hồi còn trung học, tôi có giành tình cảm cho một anh tên M, hơn tôi 4 tuổi.

Tôi chẳng biết phải làm thế nào để có thể hạnh phúc với sự tuyển lựa của mình!/. Anh ấy rất khổ cực. Tôi thấy mình không đủ niềm tin để chờ đợi và đi tiếp nên đã gửi tin nhắn nói lời chia tay với anh. Anh ta khéo mồm, tấn công tôi rất nhiệt liệt. Sau này có nhiều người đến xin lỗi tôi vì đã từng nói xấu và xúc phạm tôi.

Chẳng những thế, M còn nói chuyện của tôi với nhiều người khác nữa. Giáo xứ nơi tôi sinh sống có một thầy dòng từ miền Nam đến giúp xứ, tôi đã được thầy cổ vũ rất nhiều. Tôi câm lặng và không giải thích gì cả, vì tôi cũng cảm thấy mình có lỗi khi bỏ anh để yêu một người không ra gì, lại còn đi chơi với anh ta để bị mang tai mang tiếng xấu. Tôi choáng váng, khổ cực khi nhiều người quay lưng lại với mình.

Thế là hình ảnh một cô gái tinh khiết, ngây thơ thánh thiện đã hoàn toàn sụp đổ trong mắt mọi người. M nói yêu tôi và muốn chinh phục tôi. Anh ta đã báo oán tôi bằng cách nói xấu tôi với ắt bạn bè là tôi đã ngủ với anh ta.

Thời kì trôi qua đến nay đã được nửa năm mà anh vẫn chưa chứng minh được điều gì với tôi cả. Dần dần, tôi đã tự tín hơn và tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.

Tôi năm nay 35 tuổi. Gia đình tôi rất đông anh chị em, theo công giáo. Tôi thấy khó hiểu và không lý giải được tại sao anh đối với tôi như thế. Bác sĩ nói là tôi bị thương tổn chỗ đó và khuyên tôi nếu có lấy chồng thì đừng nói với chồng căn do vì sẽ không ai tin đâu.

Tôi đã đồng ý đến với anh bởi bố mẹ đang mong mỏi tôi có ý trung nhân và lấy chồng. Tôi quá thơ ngây nên không nhận ra thực chất thật của anh ta. Hiện anh rất ân hận và muốn được bù đắp cho tôi. Mỗi ngày anh nhắn tin cho tôi 2 lần vào buổi sáng và trước khi đi ngủ. Từ một người hiền hậu, anh trở thành bất cần, phá phách.

Cả những người ngày xưa theo đuổi tôi, nói yêu tôi tha thiết, Bây giờ cũng đã xây dựng gia đình hết cả.

Thế nhưng, cho đến giờ, tôi vẫn chưa tìm được bến đỗ cho thế cục mình. Anh luôn nói lập lờ nước đôi, trong khi tôi lúc nào cũng thẳng thắn, tình thật. Thế rồi, anh vào miền Nam để trốn chạy nỗi đau, còn tôi không dám đến tìm anh, chỉ biết đứng từ xa, thống khổ cùng anh. Tôi cảm thấy hụt hẫng, chới với và mất niềm tin hoàn toàn. Tôi đã rất nhiều lần chủ động san sẻ với anh về bản thân, về những khó khăn, những lo lắng của tôi nhưng anh chẳng để tâm đến cảm xúc của tôi.

Anh bảo anh là người khô khan, không biết cách miêu tả tình cảm, nhưng như thế không có tức thị anh vô tâm đến vậy

Người “giữ chân” trong tình yêu

Anh sẽ luôn ở bên cạnh tôi bất cứ khi nào tôi cần. Anh ở gần nhà tôi, nhưng mỗi tuần cũng chỉ đến chơi vài ba lần, nói vài câu chuyện trên trời dưới biển, chưa một lần nào anh rủ tôi đi chơi, đến nhà bạn bè, năng tạo một không gian riêng cho hai đứa. Thời gian trôi đi, tôi tưởng hết đau thì sẽ không làm sao cả, nhưng khi trưởng thành, đọc nhiều thông báo trên mạng, tôi mới chột dạ.

Tôi học xong cấp 3, rồi học tiếp 2 năm trung cấp, câu chuyện dĩ vãng tưởng sẽ rơi vào quên lãng thì một hôm, M trở về và tìm đến tôi.

Anh đã theo dõi tôi từ khi học cấp 3 đến giờ. Anh bảo anh yêu tôi, nhưng chỉ khi nào tôi và M chấm dứt hoàn toàn thì anh mới đến với tôi. Anh nhắn, tôi không giải đáp thì anh cũng không nhắn nữa, và cũng không hỏi vì sao tôi im lặng.

Tôi còn nhớ ngày trước, anh có đeo đuổi một cô gái, dù rằng biết rõ cô gái này đã có người thương, nhưng anh tán tỉnh, săn đón, nhắn tin, gọi điện cho cô ấy suốt ngày.

Tôi không biết phải làm thế nào, tình cảm của tôi vẫn dành cho M, nhưng niềm tin thì không còn nữa. Tôi cảm động vì tấm thành tâm của C nhưng lại không yêu anh. Một người bạn của M vẫn nói với tôi rằng, M vẫn yêu tôi, vẫn hy vọng ở tôi, nhưng vì anh chưa chiếm được trái tim tôi nên rất bối rối và không biết phải làm thế nào.

Tôi thấy anh quá dửng dưng, lạt lẽo. Anh uống rượu say, đến nhà cô ấy, ngủ trưa ở đó. Nghe câu chuyện ở đây M cũng tìm đến gặp tôi và mắng chửi tôi rất nặng nề.

Tôi trở nên lặng lẽ, nuốt cay đắng vào trong lòng, ít xúc tiếp với mọi người và vẫn thường khóc thầm về đêm. Tôi đã đi khám bác sĩ. Hiện có anh T là bạn thân của M, anh rất quan tâm tới tôi, luôn viện trợ tôi.

Tôi tốt nhất là không nên nói gì, nếu chồng tôi yêu tôi thật sự thì sẽ không chú ý đến chuyện đó. Tôi không biết tình cảm của anh giành cho tôi như thế nào? Anh có thật sự yêu tôi không? Tôi biết anh vẫn nghi ngờ chuyện tôi thất tiết với bạn trai, nên đã thử lòng anh.

Giờ tôi thấy rất rối bời, nếu so sánh với những gì anh đã từng biểu đạt với cô gái đó, tôi thấy động lòng đau xót hết sức.

Anh chưa từng nói nhớ tôi, yêu tôi, hay điều gì rưa rứa như vậy. Đến nay đã được một tháng rồi, anh không đến gặp tôi, không một lời giải thích.

Tôi nói vậy là để xem anh nói gì, phản ứng ra sao, và có níu kéo tôi không, nhưng anh hoàn toàn im lặng. Khi cảm thấy anh ta có dấu hiệu không an toàn, tôi đã chủ động thoát thân. Thực chất anh là người tốt, nhưng tính cách anh gia trưởng, hủ lậu.

Tôi không ngờ anh ta rủ tôi đi chơi là có mục đích chiếm đoạt. Mọi người nhận xét tôi là một cô gái giản dị, nhẹ nhàng, kín đáo, được khá nhiều chàng trai đeo đuổi.

Tôi đã bảo với anh rằng, giờ tôi không còn yêu anh nữa, nhưng anh khẳng định sẽ khiến tôi phải yêu anh và thời gian sẽ chứng minh điều đó.

Sau đó, không biết vì lý do gì, hai người đã chia tay.

Tôi chẳng biết nên buồn hay nên vui khi nghe anh bảo là không chú ý chuyện đó. Lúc anh đi, tôi đã khóc rất nhiều và tự nhủ là mình phải quên mối tình đơn phương này đi. Với những gì anh diễn tả, tôi cảm thấy anh đến với tôi như là để giữ chân, giữ chỗ. Cũng bởi anh là mối đầu đuôi của tôi nên dù không hẳn là yêu, tôi vẫn còn thương anh rất nhiều.

Anh nói rằng vẫn còn yêu tôi nhưng vì tự ti có tội với tôi, ngày trước anh đã mắng chửi thậm tệ nên không dám đến gần. Vui với tấm bằng loại giỏi khi ra trường, tôi đã cùng anh ta về nhà người họ hàng chơi.

Anh sẽ không bao giờ khiến tôi phải khó xử. Giờ đây mọi thứ cứ rối tung cả lên. Khi đó, anh đã có người thương nên không chú ý gì đến tôi. Lúc này M lại đến bên tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét